Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

Tôi có một chuyện muốn tâm sự với các bạn thế này

Tôi có một chuyện muốn tâm sự với các bạn thế này, chuyện không phải về tôi mà về một người bạn của tôi.
Tôi và cô ấy đều là K48, tôi và cô ấy lớn lên từ nhỏ bên nhau, chúng tôi là hàng xóm. Lên cấp 3 chúng tôi cùng trường và trở nên rất thân thiết với nhau. Hồi đó tôi thấy cô ấy rất đáng yêu. Xinh đẹp nhưng không bao giờ trang điểm, học giỏi, vui tính và tốt bụng. Đối với tôi, cô ấy hoàn hảo. Nhưng tôi không hiểu sao mình lại không thích người con gái ấy, thay vào tôi thấy thương cô ấy nhiều hơn. Mẹ cô ấy bị thần kinh, thỉnh thoảng còn ra chửi hàng xóm nữa nhưng lúc bình thường bà ấy rất hiền và vô hại, còn bố cô ấy lái xe xa nhà, có những lúc bỏ đi một thời gian dài không về, nghe bố mẹ tôi nói bác ấy có người khác, cho nên tôi cũng chẳng hỏi han cô ấy vì sợ cô ấy buồn thêm. Nhà vì có người thân ở nước ngoài giúp đỡ nên cũng không khó khăn lắm. Gia cảnh cô ấy như vậy nhưng cô ấy là người rất vui vẻ, hay cười. Người ta bảo những người hay cười với mọi người là người có nhiều tâm sự trong lòng, có lẽ vậy. Có lần, tôi thấy lúc mẹ cô ấy lên cơn chạy ra ngoài đường, cô ấy với mọi người giúp cô ấy đưa mẹ vào, vừa đưa vừa khóc trông rất tội, tôi mới nhận ra con người có hoàn cảnh như thế thì làm sao trong lòng có thể hạnh phúc được.
Thế rồi chúng tôi đều đỗ vào NEU. Ở thành phố mới, cô ấy đã khác đi rất nhiều, có thể những đứa bạn khác của cô ấy không nhận ra vì cô ấy vẫn xinh đẹp, vẫn đáng mến như xưa, nhưng tôi thì khác. Cô ấy đã thực sự hạnh phúc hơn rất nhiều. Tôi nhận ra khi nghe cô ấy kể về những người bạn của cô ấy, có vẻ họ rất tuyệt, những nơi cô ấy đã đi, những món cô ấy đã ăn, và người bạn trai "tuyệt vời" của cô ấy. Có lẽ trong mắt cô, cậu ấy cũng là một người tốt. Nhưng đối với tôi chẳng ai đủ tốt so với cô ấy.
Thế rồi mọi chuyện bắt đầu xấu đi, bố mẹ cô ấy ly dị. Cô ấy bảo cô ấy biết chuyện đấy sẽ xảy ra, đã chuẩn bị tâm lý trước rồi. Nhưng có lẽ nó vẫn ảnh hưởng đến cô ấy, cô ấy không còn cười nhiều nữa, ít đi chơi với mọi người. Cô ấy bảo cô ấy nói với bạn trai tất cả mọi chuyện, cậu ấy hiểu nhưng từ đó không khí giữa hai người rất nhiều lúc u ám, không còn màu hồng như trước nữa, cô ấy bảo rất buồn vì nguyên nhân do phía cô ấy nhiều hơn, rằng cô ấy đã đến giai đoạn không còn muốn cố gắng để tìm kiếm hạnh phúc nữa, nhưng cô ấy vẫn muốn điều đó. Tôi hiểu cảm giác đó chứ, cũng muốn giúp cô ấy lắm nhưng người thông minh như cô ấy còn không nghĩ ra cách huống hồ một người như tôi.
Ra trường, cô ấy chia tay bạn trai, vào Đà Nẵng làm việc, tôi hỏi thì cô ấy bảo mọi chuyện đều nhạt đi chứ không có một lý do rõ ràng nào. Trước thì vẫn liên lạc thường xuyên nhưng giờ có vẻ chúng tôi đã không còn hiểu nhau như trước kia để mà quan tâm đến nhau nhiều nữa, cô ấy cũng có người mới, facebook thì thỉnh thoảng up vài cái ảnh đi du lịch, uống café với người yêu, chụp ảnh thì chỉ cười mỉm, không còn tươi tắn như xưa nữa.
Tôi nhớ cậu của trước kia nhiều lắm, H ạ!


EmoticonEmoticon