Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

Tôi có một cậu bạn như vậy

Tôi K49, cậu ấy cũng K49....
Tôi và cậu ấy học với nhau từ cấp 3, khi đó nhà tôi kinh doanh khá giả, anh trai tôi đã vào nhà nước cũng chiều tôi lắm, như 1 cô công chúa, hằng ngày việc chính tôi phải thực hiện là ngủ nghỉ, ăn học và mặc đẹp. Còn nhà cậu ấy thì hơi khó khăn 1 chút, khó khăn từ đời ông cậu ấy cơ, đến đời bố mẹ cậu ấy chỉ đỡ 1 chút thôi, cậu ấy còn 1 em gái ở dưới nữa...việc cậu ấy hằng ngày là đi học, đi chợ, trông em, làm cơm giúp bố mẹ, giúp em, lau dọn nhà cửa rồi rửa bát, giặt quần áo...nhưng cậu ấy vẫn luôn vui vẻ, tôi nhớ có 1 lần 2 đứa nói chuyện với nhau, trẻ con mà, cũng thật thà..."Nhà cậu thích nhỉ, nhà tớ ko được như vậy đâu nhưng mà mỗi nhà mỗi cảnh mà, làm sao trách bố mẹ ông bà mình được, ông bà, bố mẹ nuôi mình ăn học được đến giờ này là tốt lắm rồi"
Tôi và cậu ấy học chung cấp 3, tôi học khá hơn cậu ấy vì nói thật là tôi chỉ có học với ăn ngủ nghỉ còn ko nên hồn thì ra gì...cậu ấy thì còn nhiều việc phải làm hơn nên nhiều khi ko tập trung học được, có hôm qua nhà cậu ấy chơi, thấy cậu ấy đang ngồi trông em nhưng lại cầm quyển sách để học, có lẽ hình ảnh đấy làm tôi thấy quý cậu ấy hơn. Từ ấy tôi lại muốn tìm hiểu cậu ấy hơn, vì có lẽ cậu ấy đem đến cho tôi những điều về cuộc sống mà tôi chưa từng gặp hoặc chưa từng chứng kiến. 2 đứa dần thân nhau hơn, thỉnh thoảng tôi lười đi xe lại kêu "Hôm sau cậu qua đón tớ nhé"...hôm sau thấy cậu ấy liền chờ ở cửa, tay cầm cuốn sách đọc bài "cậu chờ ở đây lâu chưa", "Tớ vừa mới chờ xong, vừa mở được cuốn sách thì cậu xuống"...và dần dần hình ảnh ấy đã in sâu vào tâm trí tôi, có 1 cậu bạn chờ tôi mỗi buổi sáng.
1 ngày đầu năm lớp 12 tôi hỏi vu vơ
- Cậu thích trường đại học gì.
- Tớ thích Kinh tế Quốc dân.
- Tại sao vậy.
- Vì tớ thấy nhiều người kinh doanh giỏi lắm, cả bố mẹ cậu cũng vậy mà.
- Thế cậu giống tớ, tớ cũng thi Kinh tế Quốc dân đấy, bố mẹ tớ thích tớ học Kinh tế Quốc dân.
- Thế tớ với cậu lại phải cạnh tranh à.
- Không, nhất định 2 đứa sẽ đỗ. 
Cậu ấy ko hề biết rằng, vì cậu ấy thi Kinh tế Quốc dân nên tôi mới thi đâu, trước đó bố mẹ tôi hỏi "Con thích học trường gì" - "Con chưa biết ạ", nhưng sau khi cậu ấy nói vậy thì tôi có thể khẳng định "Con thi Kinh tế Quốc dân".
Ngày tốt nghiệp, con gái chúng tôi ai cũng mặc áo dài, còn cậu ấy thì mặc chiếc quần vải xanh than lùng thùng, áo sơ mi, dép quai hậu như ông già vậy, nhưng tôi vẫn chạy sang lớp cậu ấy "Cậu chụp với tớ 1 kiểu đi" - "Thôi tớ xấu lắm, cậu xinh đẹp như kia mà" - "Ơ thế có chụp ko" - "Tùy cậu đấy"...tôi khoác tay cậu ấy, cậu ấy giật mình và tôi với cậu ấy có 1 bức ảnh chung. Tôi vẫn còn nhớ, cậu ấy chụp ảnh xong còn bảo..."Lần đầu tiên tớ được con gái khoác tay đấy"
Sau đó 4 tháng, tôi và cậu ấy cũng đỗ NEU, khác khoa. Cuộc sống xa nhà cũng khó khăn với tôi, 1 cô tiểu thư, công chúa đang được bố mẹ chiều bỗng dưng xa nhà, phải tự mình làm nhiều thứ, làm cơm, dọn dẹp, giặt quần áo...các bạn trách tôi hay chửi tôi cũng được, vì tôi được bố mẹ chiều quá nên nhiều khi mấy thứ này tôi cũng lười nữa...nhưng người giúp đỡ tôi là cậu ấy, mỗi lần tôi khó khăn, tôi liền gào với cậu ấy, cậu ấy lại quay sang kêu "Cậu phải làm như này, như này này, thế này mới nhanh..." lúc nào cậu ấy cũng vậy, chẳng nề hà gì, có gì là giúp nấy, ko giúp được thì cũng nói thằng luôn...tôi lên đại học thì cũng ko phải lo nhiều về tiền nong, còn cậu ấy thì lúc nào cũng trong tâm trí phải đi làm, phải tự nuôi bản thân, phải cố gắng, nhà mình như vậy lúc nào cũng phải cố gắng...có hôm cũng chán kêu cậu ấy đi chơi, cậu ấy bảo "Tớ đi chuyển đồ cho người ta, cậu có đi không, đi bụi lắm đó, sợ cậu xấu đi" - "Kệ, cho tớ đi với"...tôi mới biết rằng, cậu ấy đi ship đồ cho người ta, bụi bặm nắng mưa, mệt mỏi lắm, có hôm trời mưa, cậu ấy liền phi vào hàng tạp hóa mua áo mưa cho cả 2 đứa xong làu bàu "Người ta đã bảo cậu ở nhà rồi mà cứ đi theo làm gì, bây giờ cậu ướt hết rồi này, nhớ cậu ốm bố mẹ cậu lại nói tớ" - "Kệ tớ, ko cho đi thì thôi" - "Lần sau trời mà có cơn mưa ở nhà đi, đòi đi hoài à" - "Tự dưng mưa chứ bộ"...Cũng có hôm ở phòng chán quá, muốn quấy cậu ấy mà cậu ấy lại bảo "Tớ đang đi làm mà, ko qua được đâu"...Mà cậu ấy càng xa nhà càng giỏi, nào là đi học, đi làm rồi gửi tiền về cho gia đình, mua quà cho em nữa...chẳng bù mình, năm 3 cũng đi làm mà chẳng gửi về được gì nhiều, lác đác lại mua được bố bộ quần áo, mua cho mẹ đôi giày đôi guốc, đôi dép, bố mẹ lại bảo "Thôi đi làm ít thôi con, chú ý học tập mà ra trường"...Còn nhớ mãi 1 lần tôi ngã xe, cậu ấy là người đầu tiên xuất hiện, cậu ấy lại còn mắng tôi "Đã bảo bao lần rồi, đi xa thì bảo tớ đưa đi cho, cứ lôi tha lôi thôi, đường thì đã ko biết" - "Cậu bận suốt mà" - "Bận thì bận chứ báo trước sắp xếp là được, giờ ốm đau như này bố mẹ với anh cậu đều bận ai chăm"...và người chăm tôi chính là cậu ấy...à những ngày kiểu 20/10, 8/3 lúc nào cũng chỉ có 1 bông hoa hồng, hết, đáng yêu ko chịu được, chỉ duy nhất 1 bông hoa hồng, có những hôm "Lại hoa hồng à?" - "Ơ sao biết" mà thấy buồn cười =)). Thực ra thì cậu ấy nhớ là tốt lắm rồi...nhiều người còn chẳng nhớ cơ. Sinh nhật bao nhiêu quà to lắm, có lòi ra 1 cậu bạn tặng nào là dây buộc tóc, vòng đeo bằng vải, khung ảnh nhưng có 1 điều đặc biệt, cậu ấy ko dùng tiền mua mà tự làm, tôi đều giữ hết...
Giờ kể lại quãng thời gian sinh viên thì đúng là 2 đứa có nhiều kỉ niệm lắm, kể cũng ko hết, à mà lạ 1 cái, hồi đó hình như cậu ấy thích tôi mà chẳng dám tỏ tình, tôi cảm nhận như vậy :D rõ ràng người ta bật đèn xanh lè rồi mà chẳng dám tỏ tình, tôi cũng kiêu lắm chứ bộ...chỉ buồn 1 điều là, ra trường, tôi thì về quê làm vì bố mẹ bắt về quê nối nghiệp bố mẹ, còn bạn ấy thì lại tiếp tục học ở Hà Nội để đi du học, chúng tôi đã biết rõ điều này vì 1 hôm năm 4, 2 đứa đi chơi với nhau, dừng ở cầu Long Biên
- Ra trường cậu tính làm gì.
- Tớ cũng chưa rõ, có lẽ tớ sẽ cố gắng đi làm rồi xin học bổng đi du học.
- Khó lắm đấy.
- Tiếng Anh thì tớ ko lo, còn vấn đề tiền nong thôi, tớ cũng đang lo lắm, chưa biết vay ai, tớ nghĩ là qua bên đó rồi làm trả mà.
- Tớ cho cậu vay này.
- Này này, cậu làm gì có, tiền bố mẹ cậu chứ tiền câu đâu
- Vay đi học xong nhớ về trả tớ chứ.
- Còn lâu, đi mà ở bên đó kiếm đc tiền thì ở đó luôn đó.
- Điên.
Sau hơn 1 năm, chúng tôi cũng ít gặp nhau vì mỗi đứa 1 nơi, tôi thì ở quê, còn cậu ấy ở Hà Nội, thi thoảng cậu ấy về thăm bố mẹ thì chúng tôi gặp nhau, cậu ấy trưởng thành hơn rất nhiều...và cậu ấy đi du học, ngày cậu ấy đi du học, tôi ra tiễn, rõ ràng là cậu ấy đi mà cậu ấy lại dặn dò tôi "Cậu ở nhà ấy, thì nghe lời bố mẹ, con gái lớn rồi mà như trẻ con ấy, 1 năm về mà ko thấy thay đổi gì"...
Trong thời gian 2 năm cậu ấy du học, tôi và cậu ấy vẫn liên lạc nhưng ít dần vì 2 đứa lệch múi giờ, vẫn hỏi thăm nhau, thực ra cũng có nhiều người tìm đến tôi, bố mẹ cũng giới thiệu nhiều vì cuộc sống tôi khá ổn, ra trường đi làm rồi chỉ còn lấy chồng mà thôi, nhưng tôi cảm thấy ko ai bằng cậu ấy,...có 1 thứ gì đó rất lạ, chắc chắn đó là tình yêu...thi thoảng cậu ấy có hỏi
- Có người yêu chưa mà suốt ngày n.c với tớ thế.
- Thiếu gì.
- Thế thì thua tớ rồi, tớ có n.y rồi này.
- Đâu?
- Khi nào về Việt Nam thì cưới luôn đấy.
- Kệ cậu.
Nói thế thôi chứ tôi buồn lắm, tôi vẫn tìm hiểu từ lúc cậu ấy nói cậu ấy có n.y, mà cậu ấy lại kín như bưng, thực ra tôi thích cậu ấy mà, cậu ấy cũng biết rõ mà...rồi 1 ngày tháng 3 sau 2 năm cậu ấy đi du học...hôm ấy tôi đang ở công ty của bố, tự dưng nhận được tin nhắn facebook...
- Này tớ sắp cầu hôn, hồi hộp quá, nói gì bây giờ.
- Ôi dào ơi, cứ bảo người ta là "Anh yêu em, em làm vợ anh nhé" quỳ xuống mà đeo nhẫn vào tay người ta chứ còn gì.
- Thế đủ lãng mạn chưa.
- Thế thôi, con gái mà, được cầu hôn là thích lắm rồi, người ta muốn còn chẳng được...
Cậu ấy nói cầu hôn, cảm giác lúc ấy kiểu mình chỉ nói cho có thôi ấy...rồi đang buồn...
- Này cậu
Tự dưng tiếng nói quen thuộc ở đâu ra. Tôi quay lại, cậu ấy tóc hạt dẻ, mặc bộ vest, đi giày tây, nhìn cậu ấy lúc đó đẹp trai vô cùng. Cậu ấy tiến tới chỗ mình, trong phòng mình lúc này chỉ có 1 chị phó phòng và mình, câu ấy quỳ xuống trước mặt mình.
- Ơ
- Anh yêu em, em làm vợ anh nhé.
Cậu ấy kéo tay tôi và đeo vào cho tôi 1 chiếc nhẫn, cậu ấy còn hỏi
- Em đồng ý nhé.
Tôi chỉ gật và nước mắt bắt đầu chảy, có lẽ bao lâu nay cậu ấy vẫn yêu tôi nhưng ko hề nói ra...sau này tôi mới biết, cậu ấy sợ rằng bố mẹ tôi ko đồng ý, cậu ấy với tôi thực sự quá xa, mà nếu nói ra rồi ko đi đến đâu, cậu ấy sợ mất tôi, tất cả những gì cậu ấy cố gắng ko chỉ riêng vì gia đình cậu ấy mà cậu ấy muốn chứng minh cho tôi, cho gia đình cậu ấy rằng cậu ấy là 1 người có chí, có tương lai...luôn biết cố gắng....
Thoáng 1 chốc, đã 2 năm trôi qua kể từ ngày chúng tôi về chung 1 nhà, cậu ấy giỏi lắm, bố mẹ tôi còn tự hào về cậu ấy chứ chả riêng gì bố mẹ cậu ấy và cậu ấy vẫn vậy, vẫn hay trách tôi "Này sao em trẻ con thế, anh đi du học 2 năm liền mà ở nhà em chẳng khá lên được" - "Thế sao còn yêu, còn lấy người ta về làm vợ" - "Anh bị lừa" - "Ai thèm ừa anh, bác sĩ có bảo cưới đâu mà cưới" rồi lại cười và giúp tôi như ngày xưa...
Viết cho ngày tôi phát hiện ra mình đã có cháu, có lẽ cậu ấy sẽ vui lắm đây...Tôi có 1 cậu bạn như vậy đấy, còn các bạn thì sao?


EmoticonEmoticon