Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

Tao chỉ hy vọng mày có thể tiếp tục sống

Chào mọi người, mình không học Neu, là người con miền trung bon chen vào Nam để học tập để tìm kiếm nhiều cái mới. May mắn được gặp gỡ với nhóm bạn thân thiết, cùng học, cùng chơi, cùng ăn và cùng trải qua những tháng năm sinh viên tươi đẹp nhưng cuộc sống không bao giờ đối xử hoàn hảo với bất cứ ai, năm cuối đại học lại nhận được kết quả bệnh án của mày, như sét đánh ngang tai vậy, tất cả ai nấy, từ bạn bè, người thân cho tới những người quen sơ bật khóc thương cho chàng trai tốt bụng, học giỏi ngoan hiền như mày mà bị suy thận giai đoạn cuối.
Thương cho mày 9 phần nhưng lại tội nghiệp cho con bạn thân của t tới 10. 2 đứa yêu nhau cho tới cuối năm nay là tròn 8 năm mày nhỉ, tao luôn mong mỏi tới ngày 2 đứa đám cưới và nó là cô dâu xinh đẹp vì khi nào cả bọn ngồi lại cũng bàn tới chuyện đám cưới của 2 đứa mày mà. Những ngày đầu phát bệnh, cả 2 đứa dắt nhau qua bệnh viện này tới bệnh viện khác( hình như là tận 6 bệnh viện từ tư nhân cho tới bệnh viện công) từ đồng nai cho lên sg khám đi khám lại vì chỉ hi vọng bác sĩ chuẩn đoán nhầm thôi. Từ đó hàng tuần, mày phải coi bệnh viện như nhà, tuần chạy thận đến 3 lần, đau đớn, mệt mỏi, các chi phí ở bệnh viện đắt đỏ, tao biết nhà m cũng chẳng khá giả gì, ba mẹ làm nông kiếm từng xu, từng đồng gửi lên cho m ăn học, mẹ già mỗi sáng còng lưng đẩy gánh hàng rong sữa đậu nành kiếm thêm đồng tiền, ai mà ngờ lại gặp căn bệnh quái ác này chứ. Những đợt chạy thận đau đớn, những liều thuốc cứ thế hàng ngày được tiêm vào thân thể ngày một gầy yếu đó nhưng m chẳng hề than vãn vì sợ nó buồn, sợ ba mẹ lo lắng. Ba mẹ lên chăm m bệnh, bọn t động viên cô chú, cô chú lại nói một câu mà khiến t chẳng thể quên được: " cô chú dù có bán đất, bán nhà ra ngoài đường ở bụi thì cũng chạy chửa cho nó khỏe lại, sống được ngày nào cô chú biết ơn ngày đó ", cô chú khóc, bọn t khóc nhưng k ai dám cho m biết vì sợ m lo nghĩ.
Chống chọi với căn bệnh quái ác ấy tưởng chừng làm lung lay ý chí của m, nhưng không, m làm cho t thật khâm phục, tình yêu của chúng m vẫn đẹp, vẫn cứ yêu nhau, dựa vào nhau vượt qua khó khăn k hồi kết này, học hành m vẫn vượt qua, vẫn cố gắng hoàn thành kì thi tốt nghiệp để giờ đây thành quả m nhận được là tấm bằng cử nhân tài chính ngân hàng với loại giỏi, với niềm đam mê nghề nghiệp m cũng đã hoàn thành xong văn bằng 2 ngành kế toán mà, m luôn nói với t là muốn sống từng ngày để làm được điều gì có có ích cho đời, cho xã hội, nhưng mà tạm gác lại đó, cất những tấm bằng ưu đó vào một góc nhỏ để chiến đấu với tử thần, m vẫn vậy, vẫn luôn vui vẻ, chọc phá cho mọi ng cười, vì chẳng phải m sợ mọi người sẽ lo lắng, sẽ khóc vì m sao? Ai cũng biết vậy đó nên càng thương m hơn. 
T cứ luôn nghĩ tất cả sẽ cùng m vượt qua giai đoạn đen tối của cuộc đời nhưng giờ đã tốt nghiệp, đứa nào cũng có cuộc sống riêng chẳng thể bên nhau mãi được, t về quê, chúng m ở lại đó, t thấy thật có lỗi vì k thể ở bên động viên chúng m như trước. Mặc dù ở xa nhưng t luôn hướng về chúng m mà. Công việc bận rộn, dạo này cũng chẳng có thời gian mà hàn huyên tâm sự với cô bạn thân, hôm qua điện hỏi thăm tình hình sức khỏe của m, nó bật khóc nói: " t lo lắm m à, C mới ra Bệnh viện TW Huế xét nghiệm, nếu phù hợp thì sắp tới sẽ thay thận nhưng kết quả chỉ 50/50", t hỏi lại: "vậy đám cưới của 2 đứa ra tết vẫn tổ chức chứ", nó trả lời giọng buồn: "chắc phải hoãn thôi m à", thế còn chi phí thay thận là bao nhiêu vậy m, nó im lặng một lúc mới trả lời: "nhiều lắm m à, cầm sổ đỏ may ra được 300tr thôi, giờ chẳng biết xoay xở đâu", vì sở dĩ họ hàng ở quê thì làm gì có nhiều mà cho vay mượn, nhiều lắm cũng vài ba triệu mà thôi. Biết là vậy, nhưng thay thì vẫn phải thay thôi, làm mọi cách để m sống thì ba mẹ vẫn cứ chạy cứ lo cho m mà nên m hãy thật kiên cường vượt qua nhé.
Tình yêu đẹp nên chúng mày sẽ có cái kết đẹp thôi. Thằng bạn tôi nó lạc quan, yêu đời vậy đó, nên ông trời ơi đừng đối xử bất công với chúng nó nữa nhé. M phải sống thêm nữa, phải gửi cho t tấm thiệp hồng có ghi chữ mừng hạnh phúc cho t còn có cái cớ để vào Nam chơi lần nữa nha.


EmoticonEmoticon