Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

Ngày đông và nhớ em!!!!

Ngày đông và nhớ em!!!!
Mình là k55 của trường còn em là k57 của trường. Hai chúng tôi sống cùng một tỉnh, nhưng nhà cách nhau 25km. Mùa thu năm ấy tôi chuyển trọ và cũng chính là lúc em đi tìm trọ rồi cuộc đời đưa đẩy tôi và em cùng chung một dãy trọ. Thoạt nhìn tôi thấy em cũng dễ thương, vì xóm trọ cũng vui vui nên em cũng nhanh chóng hòa nhập,những ngày mưa cả xóm trọ tụ tập tại một phòng và chơi với nhau... những buổi đó tôi đều tranh thủ nhìn em thấy em thật dịu dàng và ngoan ngoãn từ đó tôi đã bắt đầu để ý đến em.
Hôm đó ông trời cũng ủng hộ tôi, tôi có 2 vé xem ca nhạc và cả trọ lại đi trường hết tôi đành rủ em ik xem và em đã đồng ý, tối bắt đầu xin số điện thoại và tán tỉnh em. Sau 2 tháng thì em đã đồng ý, nhưng ngày tháng sau này tôi lại làm em khóc nhiều lần. Em trước khi quen tôi là một cô gái vô tư, lúc nào cũng cười được vậy mà tôi đã làm em trở thành con người buồn, đến cả ánh mắt của em cũng buồn đến lạ. Nhưng em vẫn không bỏ cuộc, em vẫn bên cạnh tôi- em vẫn thế vẫn quan tâm tôi và yêu tôi. Rồi một ngày nyc cuả tôi đến tìm tôi và nhờ cho ở vài ngày và em cũng biết đó là nyc, không hiểu lúc đó thế nào tôi lại đồng ý và tôi xin ở hòng bạn bên cạnh. Và tôi có nói với mọi người trong trọ cả trước mặt em nữa, "lát có bạn anh đến đừng có nói là anh đang yêu ai" em buồn lắm em không khóc trước mặt tôi nhưng nghe bạn cùng phòng em kể, "nó đóng cửa khóc rất nhiều". Thế rồi một ngày mưa em nt với tôi " hạnh phúc nhé... Yêu anh, Tạm biệt mối tình đầu của em" xong em hủy kết bạn và chặn số của tôi, tôi không có cách nào để liên lạc với em vì em được nghỉ 1 tháng và em đã về quê.. Những ngày đó tôi thật hối hận, tôi đã sợ mất em đến thế nào, tôi xin lỗi và mong em tha thứ và em đã chịu tha thứ quay lại với tôi. Kể từ đó tôi đã thay đổi tính nết và bên em quan tâm em nhiều và em cũng dần gần tôi, em thường hay nũng với tôi nhưng đáng yêu lắm chứ em không thuộc kiểu bánh bèo, e muốn tôi như thế này như thế kia với em nó không phải kiểu giọng mít ướt mà là ra lệnh, xong tôi không đồng ý thí em buột miệng nói " anh còn giốt lắm , không biết thương em gì hết" đến chịu thua với em... Dần dần hai chúng tôi như hình với bóng, em ở nhà tôi cũng không đi chơi với bạn bè nữa, và tôi rủ em đi chở để tìm không gian riêng. Tôi đã dạy em chơi game và cũng dẫn dắt em vào quán game và hai chúng tôi chơi cười rầm rộ cả quán nét, tôi thắng em thì em cào cấu bảo sao anh chơi ăn gian thế còn em thắng thí em hất mắt lên nhìn muốn véo cái má lắm " má em ú lắm - tôi thích điều đó". Tôi đã biết tôi yêu em nhiều đến thế nào và tối cũng có biết em sợ nhất là con gián và nhiều lần em đã khóc vì sợ, em lại làm nũng với tôi nước mắt ngắn nước mắt dài, tôi đã thốt ra" em thật là rắc rối phiền phức". Chúng tôi yêu nhau được hơn 1 năm và đã trải qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, có lúc tôi chán nản thì em nói "đừng buồn nữa, Vì K nhà em buồn em cũng buồn nhiều lắm", tôi thấy mình thật may mắn khi đã có em, nhưng rồi tôi lại không biêt giữu em lại, làm em tổn thương, Tôi đã nói " anh sẽ không bao giờ cưới em, nên tốt nhất chúng ta chia tay nhé". Em chỉ hỏi đúng một câu "anh suy nghĩ kĩ chưa, Ừ" rồi em chạy đi, hai hôm sau tôi thấy em chuyển trọ, em xách đồ nặng lắm thấy tôi những em cũng chẳng còn làm nũng với tôi nữa, em cứ cố xách..tôi cảm thấy trong lòng mình khó chịu thế nào" Sao chúng tôi gần nhau như thế lại có khoảng cách nhiều đến thế... Nhìn bóng em khuất dần tôi chợt nhận ra mình đã đánh mất một thứ gì đó quan trọng. Hôm nay là ngày thứ 2 em chuyển đi, mỗi một ngày trôi qua thì tôi thấy thật khủng khiếp, những ngày ở bên em tôi chỉ nghĩ là những này bình thường, cho đến bây giờ tối biết những ngày hạnh phúc nhất là những ngày có em bên cạnh. TÔI HỐi HẬN
Các bạn à, có những thứ quan trọng khi mất đi rồi mới nhận ra, hãy biết trân trọng và bảo vệ, không các bạn cũng sẽ giống như tôi đấy
Nhớ em rồi!!!!


EmoticonEmoticon