Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

Đôi khi cần sống chậm lại một chút

Đôi khi cần sống chậm lại một chút....
Mình là K53 hôm nay về trường có việc 1 chút, đưa giấy tờ cho đứa bạn, mình đứng gần đèn đỏ chợ Đồng Tâm. Lúc mình đứng đó thì gần mình có 1 cụ bà ngồi nghỉ ở gần góc đường, mình nhìn thấy có quai gánh lúc đầu mình tưởng gánh hàng nhưng thực ra toàn vỏ chai lọ ở trong 2 gánh hàng đó. Thỉnh thoảng có người đi qua thấy bà ngồi đó lại cho bà 1,2 đồng tiền lẻ, mỗi khi họ cho bà tiền lẻ bà đều vuốt thẳng đồng tiền rồi xếp gọn gàng bỏ vào cái túi nhỏ nhỏ...Lúc đầu mình cũng muốn biếu bà mấy đồng nhưng mở ví ra còn mỗi 2 tờ 500k...cũng ko biết giúp bà thế nào. Đúng lúc ấy, có 1 cu em cũng là sinh viên NEU nhưng mình ko biết khóa bao nhiêu vì mình chỉ nhận ra đồng phục của k54 với K55 thôi, chứ từ k56 đi ko chú ý lắm, đi qua bà, Cu em đó đứng chờ đèn đỏ để qua đường, tay cầm hộp cơm mới mua trong Ngõ Tự Do hay sao ấy. Lúc đèn đỏ cu em đó cũng đi qua nhưng ko hiểu tại sao lại dừng lại, quay lại phía cụ bà rồi đưa cho cụ bà hộp cơm, mở ra, lấy đũa và thìa cho bà.
- Bà ơi bà ăn đi ạ.
- Sao con ko ăn đi lại cho bà.
- Con ăn no rồi ạ, bạn con nhờ mua nhưng nó đi ăn ngoài mất rồi, con lại ko đc hết, để lại thì qua ngày hỏng mất, bà ăn đi cho nóng, con có việc phải về luôn đây ạ.
- Bà cảm ơn con.
Bà liên ăn hộp cơm còn bốc khói ấy, cu em thì lại đi ngược về hướng ngõ Tự Do. Bà ăn xong, bà lại gánh hàng đi tiếp, mình thì vẫn đứng đó chờ đứa bạn tới...lúc bạn mình tới, mình đưa giấy tờ cho nó, đúng lúc đó lại gặp cu em lúc nãy lại đi qua, nhưng lần này tay cu em đó chỉ cầm chiếc bánh bao thôi thay cho hộp cơm lúc ấy...hóa ra là cu em này mua hộp cơm để ăn nhưng có lẽ thấy thương bà quá nên biếu bà suất cơm, còn nó chạy đi mua cái bánh bao ăn thay cho bữa tối...
Thực ra đây là 1 câu chuyện quá đỗi bình thường, có lẽ chúng ta gặp rất nhiều trong cuộc sống, có thể với mọi người thì việc này khá bình thường, nhưng với mình, nó luôn gợi lại cho mình 1 câu chuyện ngày xưa bố kể cho mình, ngày xưa bố mẹ mình khó khăn lắm, giờ vẫn đi làm thuê nhưng cùng với tiền lương mình đã có đồng ra đồng vào "Ngày xưa bố mẹ nghèo lắm, bố mẹ ăn xin, mà chi xin gạo, cơm với lạc, may ra được 1 vài miếng thịt nhà người ta ko ăn hết thôi, lúc đi xin ăn, ngửi thấy mùi cơm, mùi thức ăn thèm lắm con à, có ăn xin mới biết những người có hoàn cảnh khó khăn thèm có 1 bữa ăn no đủ như thế nào"....
Tự dưng giờ nghĩ lại, thấy mình vô tâm quá, giá mà lúc đó chạy đi mua cho bà cái gì đó thì hay biết mấy...mình còn ko bằng thằng cu em kia


EmoticonEmoticon